Giai đoạn cận tử nghiệp: Chết đi sống lại

Cách đây tầm hơn tháng, đi công chuyện, tiện đường tôi có ghé vào nhà một Liên hữu chơi, cũng là hỏi thăm tình hình sức khỏe, bà năm nay cũng già lắm rồi...

Gặp tôi, bà rất vui, vì cũng lâu lắm rồi không có dịp gặp nhau ở thất để cùng nhau đọc kinh, làm các công việc Phật sự...Nghe tôi vừa hỏi thăm, bà khoe ngay:


- Chú biết không? Vừa rồi tui bị chết đi sống lại, thiệt là... Phật chưa cho tui đi đây mà...


Hỏi chuyện, bà cho biết cũng chẳng đau ốm gì, chỉ là tuổi già, sức yếu mà thôi. Hôm đó đang chuẩn bị ăn cơm, vừa bưng chén cơm lên là cấm khẩu, không nói năng chi được hết, chén cơm rơi xuống nền nhà rồi cứ vậy chìm vào hôn mê...


Tôi hỏi bà cảm giác khi đó như thế nào? Có thấy ông bà cha mẹ, có niệm Phật được không?. Vì tôi biết bà là một Phật tử lâu năm, tu theo pháp môn Tịnh Độ, hồi trước khi thỉnh thoảng gặp nhau ở thất, tôi được nghe bà chia sẻ kinh nghiệm tu tập, từ việc đọc kinh, niệm Phật.... Tôi rất hoan hỷ, nghĩ rằng: Người tu tập tinh tấn như bà, khi lâm chung, kiểu gì cũng được vãng sanh, vì sự tu tập tinh tấn, niệm Phật nhớ Phật luôn luôn của bà....


Nhưng trái kỳ vọng của tôi về câu trả lời từ bà, bà cho biết:


- Khi đó có một luồng hơi lạnh, đi từ dưới bàn chân lạnh dần lên phía trên, bà biết rất rõ mình đang dần chết đi...


Tôi hỏi bà:


- Vậy bà có sợ hãi không? Có niệm được danh hiệu Phật A DI ĐÀ Không? Trong lời nguyện thứ 18 của Phật A DI ĐÀ, có nói đến việc: "Những chúng sanh trước lúc lâm chung, chỉ cần niệm danh hiệu Ngài từ một đến mười niệm, Ngài và Thánh chúng sẽ đến đón người đó về cõi Tây Phương Cực Lạc, nếu ngài không làm việc đó, quyết không thành Phật...


Tôi nghĩ với thời gian tu tập sâu dày như vậy, phải trên 40 năm niệm Phật như lời bà nói, thì lúc sắp sửa lâm chung, lời niệm Phật chắc chắn được phát ra... Nhưng bà cho biết rằng:


- Không thể niệm danh hiệu Phật được, cũng không phải do bản thân sợ hãi hay là gì, mà đơn giản là không hề nhớ đến sáu chữ Hồng danh mà bà đã từng quen thuộc!?


Tôi hỏi:


- Vậy rốt cuộc tại sao bà lại sống?


Bà nói khi đó bà hôn mê, không biết gì hết, con cháu đưa bà lên viện cấp cứu cả tiếng đồng hồ, trong trạng thái mơ màng, bà thấy cô em gái của bà hiện ra, nói:


- Chị về đi, vài bữa em đón...


Rồi bà tỉnh dậy.


..... Ngay đó, trong sự ồn ào xung quanh (nhà con của bà bán quán ăn) tôi nghe một giọng nói của người phụ nữ:


- Chị tui 82 tuổi là tui đưa đi...


Tôi quay lại hỏi bà:


- Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?


Bà trả lời:


- Tám hai tuổi rồi chú ơi!


Tôi cười nói với bà:


- Đợt vừa rồi coi như là bà chết giả, Phật chưa đón bà là để bà tập dượt lại, chết cho hoành tráng. Bà nhớ niệm Phật luôn luôn nha, niệm cho nhớ... Chắc là năm ni bà đi lại, con nhắc bà: Ai cũng một lần, bà có mấy mươi năm tu tập, có đi thì đi cho hoành tráng để đồng đạo nhìn vào đó mà noi gương nha. Đừng phụ công Phật lúc nào cũng sẵn sàng đón bà về Tây Phương Cực Lạc...


Bà nói:


- Hồi em gái tôi còn sống, hai chị em có gặp một ông sư, ông có nói em tui sẽ chết năm bảy sáu tuổi, còn tui mất năm tám hai. Em tui năm bảy sáu mất rồi, còn tui....


Chào bà ra về, tôi cứ suy nghĩ mãi: Không dễ gì mà về cảnh giới thù thắng của Phật được nếu trước lúc lâm chung không thốt nên lời niệm Phật. Liên hữu có mấy mươi năm niệm Phật, khi lâm chung, giây phút cận tử nghiệp không có điều gì bức bách, vậy mà vẫn không cất lên lời niệm Phật?......


Không thường xuyên niệm Phật


Thì nhớ Phật chỗ nào


Vô thường tới làm sao


Được về cảnh giới tốt?


Trong Ta Bà lửa đốt


Càng siêng gọi tên Cha


Phút cuối rời Ta Bà


Cha đón lên Cực Lạc


Nam Mô A DI ĐÀ PHẬT...


*****************************************************

Nguồn : tamlinh.org

Không có nhận xét nào